GM- Chương 8

Chương 8: Sơn hàng

Edit: táo đỏ

“Hương Sơn thực đẹp, cảnh mưa ở Hồng Diệp Cốc cũng thực thú vị, lá cây rụng lác đác, cảnh sắc có thể nói đẹp không sao tả xiết nha!” Lâm Phong buồn cười nhìn Bắc Thần Thiên trên đường đi từ từ ngắm cảnh, nàng cũng không gấp, chậm rãi phụng bồi hắn cùng trên thân ngựa, mặc dù tuyệt thế mỹ nam tử này ngồi ở phía sau mình, nhưng nàng cũng không muốn liếc mắt nhìn hắn.

“Làm sao, ta là rắn độc hay là mãnh thú, liếc nhìn ta một cái cũng khó như vậy?” trong lời nói của Bắc Thần Thiên có vài phần tán dóc, dọc theo con đường này, thật ra hai người đều cảm thấy có dấu chân theo dõi ở phía sau, mấy lần suýt bị phát hiện mà đối thủ vẫn khéo léo cố sức che giấu đủ thấy hắn cũng không kém, đối với đối phương cũng không khỏi có chút bội phục.

Lâm Phong khâm phục Bắc Thần Thiên võ công cao cường, cơ trí hơn người, quả là thời đại nào cũng có người tài ba, không hổ là vua Bắc Thần.

Bắc Thần Thiên đối với Lâm Phong có rất nhiều hiếu kỳ cùng bội phục, dù sao những chuyện Lâm Phong thể hiện ra cũng thực sự quá kỳ quái, nàng thế nhưng không biết vùng Hương Sơn nổi tiếng thiên hạ, hơn nữa đối với Ân Tang rất nhiều địa phương phía đông tây cũng không nắm rõ. Mặc dù lúc trước nàng đã nói không phải là người Ân Tang, nhưng nàng đến từ nơi nào lại không chịu nói, mỗi lần đều là giả bộ ngu ngơ từ chối mở lời.

Lâm Phong tức giận nói: “Nhìn mặt ngươi ta thấy thực phiền phức, đã từng nghe qua câu nói này chưa? Hồng nhan họa thủy!”

“Vậy hẳn là nói ngươi.”

“Không phải ta đã che đi rồi sao?”

“Nhưng mặt của ngươi như cũ sẽ không biến đổi, dưới khăn che mặt này là mỹ nhân đệ nhất thiên hạ.”

Lâm Phong không tranh luận với hắn, lại nói: “Nếu như ngươi suốt ngày đều phải đối mặt với độc trùng mãnh thú, ta tin tưởng rằng ngươi cũng không còn hứng thú đi thưởng thức thiên hạ đệ nhất mỹ nam tử.”

Bắc Thần Thiên cười khổ: “Ta cũng vậy, không có cách nào, con đường này vòng qua Tập Lan, hung hiểm dị thường, cũng chỉ có con đường này mới có thể đột phá phòng thủ của quân lính Tập Lan thôi. Tên tướng quân Dịch Bắc Phi là một người tương đối khó dây dưa, đầu óc linh hoạt, tin rằng chúng ta như thế nào thoát khỏi Trường Bàn Cung hắn cũng biết rõ.”

Lâm Phong tự nhiên biết không thể giống như trong tiểu thuyết, coi người cổ đại là ngu dốt mà YY (tự sướng) được, ai bảo thời cổ đại không có người thông minh? Chỉ bất quá thời đại của Lâm Phong tri thức vượt quá bọn họ, cho nên nàng mới lộ ra vẻ thông minh hơn người, thật ra bàn về quân sự cùng đầu óc mưu trí Lâm Phong biết mình vô luận như thế nào cũng là kém Bắc Thần Thiên.

“Vậy hắn cũng có thể biết chúng ta đi đường này?” Lâm Phong khẽ chau mày, lại biết sự việc này Bắc Thần Thiên hẳn là cũng suy nghĩ rồi.

“Coi như có đến cũng đuổi không kịp, hắn không dám đem binh tấn công Hồng Diệp Cốc.” Bắc Thần Thiên nói chắc như đinh chém sắt, cùng người thông minh nói chuyện thật tốt chính là không cần nói những lời thừa, hiển nhiên Lâm Phong đối với lời của hắn có thể ngầm hiểu, không cần hắn giải thích dài dòng. Hai người đều giống nhau, lời của Lâm Phong hắn căn bản cũng biết toan tính ngầm rõ, cho nên trong thời gian dài hai người nói chuyện với nhau chỉ có mấy câu, người ngoài nghe thì không giải thích được, chỉ có hai người cùng tự hiểu.

Nhưng đại đa số thời gian, Lâm Phong cùng Bắc Thần Thiên vẫn là đối chọi nhau gay gắt. Lúc này Lâm Phong vẫn không hiểu rõ tột cùng về thời đại này, từ trước đến giờ là nàng cơ trí luôn dùng ánh mắt “hiểu rõ thế sự” diễn kịch cho hắn xem.

Nàng không tự mình đi tìm hiểu một vòng quanh Ân Tang, nàng sẽ không dễ dàng tin tưởng bất luận lời nói của ai cả!

Cũng may Lâm Phong cũng không phải là cô gái quen được nuông chiều, đường đi khó khăn thế nào nàng cũng không thấy cực khổ, bất quá nàng cũng không muốn Bắc Thần Thiên dạy nàng công phu, đối với hắn mà không đề phòng nàng thực sự thấy bất an. Lâm Phong tìm hiểu thân thể này xem có hòa hợp được không, thân thể tiềm năng này có thể là một cao thủ đánh thắng những người bình thường khác, nếu như xuất hiện bất kỳ sự tấn công nào, thêm vào Bắc Thần Thiên thì bọn họ cũng nắm được phần thắng.

Nhưng Lâm Phong vẫn chưa nắm rõ tình trạng hiện thời, nàng biết, với thân phận không bình thường này mà muốn sinh tồn thì nhất định phải trở nên cường đại hơn nữa!

“Ngươi nói xem, Hồng Diệp Cốc rốt cuộc là địa phương thế nào, ngay cả Dịch Bắc Phi cũng không dám tự tiện xông vào?” Lâm Phong không muốn hàn huyên những chuyện nhàm chán vô ích, tình huống trước mắt tương đối trọng yếu, hiện tại mạng nhỏ của nàng còn chưa an toàn, làm gì có thời gian suy tư chuyện thiên hạ?

“Hồng Diệp cốc chủ cả đời là võ tướng, mấy chục năm lập công to lớn cho Cách Thương Quốc “công cao đắp chủ” ( sự nghiệp lấn lướt chủ nhân => là mối nguy hại) cả nhà bị ám toán hãm hại, cốc chủ dẫn gia quyến cùng quân đội vạn người tới Hồng Diệp Cốc, dựng trại, một lòng muốn trả thù.”

Bắc Thần Thiên nói tới đây thở dài một tiếng: “Cách Thương thực không biết dùng người, Ân thị cả nhà trung thành lại bị bọn họ hãm hại như vậy, thật sự là làm nguội lạnh lòng người, sau đó Cách Thương bị Thiên Thành Quốc tiêu diệt, Hồng Diệp Cốc cũng không truyền ra chút tin tức nào, có thể là đã nản lòng thoái chí.”

Lâm Phong gật đầu, thầm nghĩ, các ngươi chẳng lẽ cũng không phải như thế? Một quốc gia cường đại nếu như muốn chân chính yên ổn, có thể không giết hết những người này sao? Công cao đắp chủ, đây là điều cấm kỵ từ thiên cổ bất di bất dịch, bất quá Cách Thương Quốc chủ thực kém cỏi, tìm thời điểm giết người quả là sai lầm, ta không tin nếu như là ngươi thì ngươi sẽ lưu lại bọn hắn.

Bắc Thần Thiên nhìn nàng một cái, khẽ mỉm cười: “Nếu như là ta, ta tự nhiên sẽ lưu lại bọn hắn, ngươi nghĩ xem, đó là kết cục của Ân thị nhất tộc do công cao đắp chủ, nếu có ta ở đây, bọn họ có thể có cơ hội đó sao?”

Lâm Phong không ngạc nhiên khi hắn nhìn thấu tâm tư của mình, nàng cũng không hề giấu diếm, nếu như đoán không ra thì hắn cũng không là Bắc Thần Thiên. Nàng trợn mắt nhìn hắn, lạnh lùng nói: “Đại ngôn bất tàm.”

Trong lòng thầm đồng ý với ý kiến của hắn, nam nhân này cũng không phải là kiêu ngạo, lời nói không hề làm bộ chút nào, làm người khác trực tiếp cảm thấy hắn là người không tầm thường, cũng thật đúng với khẩu vị của Lâm Phong.

Trong lòng thầm than, nếu như Bắc Thần Thiên có năng lực làm cho nàng tin tưởng như thế, bọn họ có thể trở thành bằng hữu cũng không tệ .

Đột nhiên nàng lại thấy buồn cười, hắn sớm muộn cũng sẽ trở thành hoàng đế Bắc Thần, trở thành bằng hữu ư? Chuyện cười này cũng thực quá vớ vẩn đi.

Đột nhiên Bắc Thần Thiên biến sắc, nghi ngờ nói: “Kỳ quái, tại sao Hồng Diệp Cốc lại phái người xuống núi, bình thường chỉ cần không phải là người Thiên Thành thì khi đi qua nơi này sẽ không bị ngăn trở.”

Lâm Phong cười lạnh: “Chả lẽ ngươi không nghĩ tới chuyện này, trên đời làm gì có chuyện gì vô nghĩa, Hồng Diệp Cốc chủ với Thiên Thành có lui tới hay không, ngươi thật không biết?”

Bắc Thần Thiên bị nàng nhìn rõ tâm tư nhưng không đỏ mặt, khẽ mỉm cười: “Điều này có gì không tốt? Có lẽ Lôi Nhiên đang ở trong cốc?”

Lâm Phong đầu óc đã quay vòng ba trăm sáu mươi độ, ước đoán Bắc Thần Thiên chắc hẳn có dụng ý, hắn không thể nào không nghĩ tới Hồng Diệp Cốc cùng Thiên Thành có liên lạc, ngày đó Thiên Thành tiêu diệt Cách Thương, Hồng Diệp Cốc khẳng định cũng có tham gia bàn bạc báo thù, khi đó thiếu nợ  Thiên Thành một món nợ lớn.

Lần này bọn họ từ Tập Lan chạy thoát, Bắc Thần Thiên lại cố ý cho ngựa đi rất chậm, chính là vì muốn bọn họ có thời gian báo cho Thiên Thành, để Thiên Thành kịp liên lạc với Hồng Diệp Cốc.

Đây hết thảy đều là Bắc Thần Thiên đã sắp xếp xong xuôi! Nghĩ đến đây, Lâm Phong không thể không thừa nhận nam nhân này thật lợi hại, tâm kế sâu xa, từng bước từng bước thế nhưng toàn bộ cũng rơi vào tính toán của hắn, chẳng qua đối phương là Lôi Nhiên, đâu dễ dàng đối phó?

“Ngươi lại thật thà tin rằng ta thả chậm tốc độ chỉ vì ngắm phong cảnh, tránh gió sao?” Bắc Thần Thiên bất động thanh sắc hỏi lại, Lâm Phong nghe vậy trừng mắt một hồi lâu, đột nhiên nở nụ cười.

“Bắc Thần Thiên a Bắc Thần Thiên, không nghĩ tới, thật không nghĩ tới, thời đại của ta không có người nào hiểu ta, quen biết ngươi mới không tới nửa tháng, thế nhưng ngươi lại rất hiểu ta, xem ra ta muốn không bội phục ngươi cũng không được.”

“Đâu có đâu có, ta cũng vậy, ta cũng không nghĩ tới ngươi đã xem thấu mọi hành động của ta.”

Hai người này tựa như hai con hồ ly gian trá, ngươi tới ta đi nói năng giống như một phen ‘minh tranh ám đấu’ (tranh đấu gay gắt), bất quá Lâm Phong thấy hơi kinh hãi, lại thêm một tên Lôi Nhiên, sợ rằng đấu đá lần này thật như ‘thiên hôn địa ám’(trời đất u ám).

“Lên núi theo ý ta mà hành động, ta và ngươi ngồi cùng một thuyền, hôm nay đánh bại Hồng Diệp Cốc là sinh, nếu không được chúng ta đều phải chết.” Bắc Thần Thiên cũng không uổng trực tiếp đem vấn đề lợi hại nói rõ ràng, Lâm Phong dùng đầu ngón chân nghĩ cũng biết rằng Bắc Thần Thiên khẳng định từ lúc trước đã nhìn trúng Hồng Diệp Cốc rồi, hôm nay chuyện này bất quá là ngòi nổ mà thôi, suy tư một chút, nàng đáp: “Ta sẽ hành động theo cách thức của mình, ta sẽ không phá hư kế hoạch của ngươi nên ngươi tạm thời không cần để ý tới ta.”

Bắc Thần Thiên biết nàng tâm kế không kém gì mình, mỉm cười đáp: “Tốt, bất quá đây chỉ là một trò chơi, ngươi cũng không cần quá khẩn trương.”

Lâm Phong ngầm mắng chết kẻ điên này, cầm tánh mạng của mình làm trò chơi ư, bất quá nghĩ đến chính mình ở giới hắc đạo cũng luôn như thế, suốt ngày hành động nguy hiểm còn không phải là trò chơi bán mạng? Không nghĩ tới khi xuyên qua cũng vẫn phải đối mặt với nguy hiểm như thế này, nàng không khỏi lắc đầu, trong mắt hiện lên tia lạnh băng tàn khốc, hành động của nàng rất đơn giản bất quá không nắm chắc phần thắng tuyệt đối nàng sẽ không dễ dàng động thủ, hết thảy phải nhìn Bắc Thần Thiên đến tột cùng giăng trận như thế nào.

Bắc Thần Thiên, hi vọng ngươi không để cho ta thất vọng, nếu không lấy kỹ thuật giết người của Lâm Phong ta, cho dù không có nội lực, việc giết người với nàng không thành vấn đề!

Lâm Phong nhếch khóe môi, thần sắc lạnh băng thậm chí có mấy phần hưng phấn.

4 responses to “GM- Chương 8

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s